BẢN TIN THƯ VIỆN

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH CỦA THƯ VIỆN

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    TG10.jpg CangBien.jpg Chau_Au.jpg

    Sự nỗ lực tạo nên kỳ tích Những Câu chuyện bồi dưỡng năng lực tự chủ và tự học

    Truyện cổ Di Gan

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Thư viện Trường Tiểu học Cẩm Phúc
    Ngày gửi: 15h:41' 17-09-2024
    Dung lượng: 587.7 KB
    Số lượt tải: 4
    Số lượt thích: 0 người
    Thông tin ebook
    Tên sách: Truyện Cổ Di Gan
    Tác giả: Marie Voriskova
    Dịch giả: Lê Thanh Lộc
    Thể loại: Fairy
    Năm xuất bản: 2006
    Tạo và hiệu chỉnh ebook: Hoàng Nghĩa Hạnh
    Ngày hoàn thành: 02-05-2012
    Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com

    Mục lục
    Lời dẫn
    Kalo Dant đã tới thế giới thứ bảy bằng cách nào
    Charkagne làm chuyện dại dột
    Con gà mái đen
    Công chúa ma cà rồng
    Một cuộc chiến tranh không như những cuộc chiến tranh khác
    Nửa người
    Dilino và con quỷ
    Bốn anh em
    Cây đàn kỳ diệu
    Randache và Youache
    Thửa đất của quỷ
    Công chúa núi băng
    Nữ phù thủy
    Angulimala khủng khiếp
    Thanh gươm của Ori

    Lời dẫn
    Hầu hết độc giả đều khoái truyện cổ tích. Cơ bản là vì chúng đầy mơ mộng.
    Cổ tích, thần thoại, truyền thuyết, các thứ, đều mơ mộng. Thế giới của giấc
    mơ giàu có và phi thường đến mức chúng đi theo ta nhiều năm sau đó, cho
    đến khi ta trưởng thành. Cổ tích là một phần trong suốt của văn chương, và
    chỉ thứ văn chương thuần khiết nhất mới có thể viết ra những câu chuyện cổ
    tích tuyệt vời.
    Truyện Cổ Di-gan, tập truyện mà tôi tình cờ có được trong một chuyến vét
    tiệm sách, là một tập truyện cổ tích đúng nghĩa. Cổ-tích, hiểu theo nghĩa đen,
    là những câu chuyện cổ được truyền tụng qua những cuộc hội họp cộng
    đồng, từ những người già sang lớp trẻ, từ những người mẹ kể cho con nghe
    trước lúc đi ngủ, từ người thi sĩ kể cho khán giả của anh ta sau một ngày lao
    động mệt nhọc. Tập truyện cổ này tràn đầy những điều huyền bí, li kỳ không
    kém gì bất cứ truyện cổ của quốc gia nào. Hơn thế nữa, từng trang sách lại
    phóng khoáng, lãng mạn và tự do đúng như bản chất của các tộc người Digan du mục.
    Như mọi câu chuyện cổ, chúng ta có ở đây những hoàng tử, công chúa, phù
    thủy xấu và phù thủy tốt (thay cho bà tiên trong các câu chuyện fairytale của
    người châu Âu). Cả những con quỉ ngu ngốc nữa. Chúng ta có những người
    tốt phải trải qua các cuộc phiêu lưu để đạt đến mục tiêu. Chúng ta có những
    cô thiếu nữ xinh đẹp bị phù phép thành con vật và phải chờ tình yêu của
    mình đến giải thoát. Chúng ta thậm chí có một anh thanh niên leo lên đến tận
    7 tầng trời.
    Các câu chuyện được kể ra một cách dí dỏm, đầy vui thú, với nhịp độ rộn
    ràng như một vũ điệu bô-hê-miêng. Một giọng kể đích thực là để kể ra một
    cách du dương những câu chuyện phiêu lưu tuyệt vời của anh chàng Kalo
    Dant leo lên lưng con rồng và bay khắp cùng trời cuối đất, của trí thông
    minh từ một thanh niên thấp hèn đã cứu cả hai vương quốc khỏi nạn chiến
    tranh, của một người chủ hiệu buôn lên đường đến đỉnh núi cao nhất và băng
    giá nhất để cầu hôn nữ hoàng băng giá, của tiếng vĩ cầm du dương từ
    Lavoutta – người chăn bò, đã cứu sống một thiếu nữ khỏi bị chôn vùi linh
    hồn trong cành đỗ tùng vĩnh viễn. Một giọng kể không lên gân, không làm
    duyên làm dáng, bởi cái duyên dáng đã thấm đẫm trong từng chi tiết của câu
    chuyện rồi. Một giọng kể giống như một dòng suối, tuôn ra một cách hào
    sảng khiến người đọc hứng khởi qua từng trang sách.

    Một điều hay ho nữa của tập sách này, là bởi vì tính chất tự do không câu nệ
    của nó. Chúng ta vẫn có sự đấu tranh giữa thiện và ác, giữa cái tốt và cái xấu
    xa, giữa trí khôn và sự ngu ngốc. Nhưng mọi thứ đã không còn cố định trong
    khuôn thức nữa. Mọi thứ dường như linh hoạt hơn, hoang đường hơn, bạo
    liệt hơn mà xét về một nghĩa nào đó lại văn minh hơn. Ví dụ trong truyện
    Charkagne Làm Những Trò Ngu Ngốc, con rồng Charkagne tưởng như bắt
    lũ trẻ về hang để ăn thịt (giống khuôn mẫu của con rồng độc ác khè ra lửa
    của truyện cổ Châu Âu), nhưng hóa ra là vì nó quá u sầu nhớ nhà nên bắt
    bọn trẻ về chơi với nó. Về sau khi có người giải thoát bọn trẻ thì nó lại bắt
    công chúa về bầu bạn. Đến khi không bắt ai được nữa thì nó đã tự kỷ hết
    sức, đành hóa ra ba cái đầu để tự bầu bạn với nhau. Đấy, một con rồng ba
    đầu khè ra lửa cô đơn ủ dột.
    Một ví dụ khác là Tindir Gudurn – nàng công chúa của núi băng. Nàng ta
    biến tất cả những kẻ cầu hôn mình thành băng. Khi có người thực hiện được
    yêu cầu của nàng, Tindir Gudurn đành phải lấy chồng. Nhưng nàng vẫn băng
    giá và độc ác. Bạn sẽ nghĩ nàng hắn sẽ làm những trò bạo ngược. Nhưng
    không, một khi những mảnh băng nàng mang theo người tan hết ra, nàng trở
    thành một phụ nữ xinh đẹp và dịu hiền. Cái ác không bao giờ tồn tại quá lâu
    trong những câu chuyện của người Di-gan, bởi bản tính họ luôn hướng đến
    những điều tốt đẹp. Sự chuyển hóa từ ác sang thiện, và hành trình tiêu diệt
    cái ác nói chung trong tập sách rất hài hước và khiến ta vui thú.
    Người Di-gan cũng không ngại ngùng gì khi đề cập đến bạo lực và những
    điều phi luân trong những chuyện kể của họ. Bạn sẽ bắt gặp những chi tiết
    khó chịu khi đọc tập cổ tích này, đại loại như một thanh niên sinh ra từ một
    con vật và cuối cùng trở thành một vị vua vĩ đại. Nhưng điều này càng
    chứng tỏ thêm bản tính tự do của người Di-gan : không có gì là không thể.
    Cái xấu và cái tốt có thể đến bất cứ đâu. Cái quan trọng là hành trình để cái
    tốt thắng thế, còn nguồn gốc thì không gì quan trọng cả. Phải chăng do đức
    tính phóng khoáng của một dân tộc chịu tù đày và vô tổ quốc đã khiến họ đủ
    mạnh mẽ để vượt qua những điều tàn bạo nhất?
    Truyện cổ Di-gan hẳn nhiên là một tập truyện hấp dẫn. Có lẽ nó còn dễ tiếp
    cận hơn truyện cổ của nhiều quốc gia khác. Sự huyền bí của nó gợi nhớ đến
    Nghìn lẻ một đêm của xứ Ả Rập, sự li kỳ của nó ảnh hưởng từ Thần thoại
    châu Âu, và cách mà người ta kể ra nó, gọn gàng và đầy nhịp điệu, trong
    sáng và hào hứng, đến nỗi bất cứ ai cũng có thể đọc nó liên tục từ đầu đến
    cuối. Một cuốn sách mà trẻ em sẽ thấy một thế giới huyền bí mơ mộng, còn
    người lớn sẽ thấy sự dí dỏm và tính chất tự do.

    Kalo Dant đã tới thế giới thứ bảy bằng cách nào
    Ngày xưa có một thanh niên Di-gan tên Kalo Dant. Từ ngày ra đời, anh đã
    theo bộ lạc của mình đi khắp thế giới. Suốt thời thơ ấu, anh đã lần lượt đi
    thăm từng xứ lạ và, khi được hai mươi tuổi, anh đã thấy nhiều xứ đến nỗi
    anh tự hỏi còn có xứ nào khác nữa không. Anh tin chắc rằng rồi đây bộ lạc
    của anh sẽ đi tới tận cùng thế giới. Mà Kalo Dant là người trẻ tuổi hiếu kỳ,
    anh thích đi đây đi đó, anh luôn luôn muốn thấy chuyện mới lạ.
    Một hôm, anh được biết rằng có bảy thế giới giống như thế giới của chúng
    ta. Rất sung sướng, anh tự nhủ: Khi mình đã đi tới tận cùng thế giới, ít ra
    mình cũng không phải đi trở lại. Và anh bắt đầu hỏi người này, người nọ để
    biết làm thế nào tới được những thế giới khác ở phía trên thế giới của chúng
    ta. Những người Di-gan chế nhạo anh:
    - Không ai tới được những thế giới ở phía trên chúng ta, vì các vòm trời
    cứng như đá phân cách chúng ra.
    Ngày xưa, khi Thượng đế Nhân từ giận người Di-gan và đuổi họ ra khỏi xứ,
    người cũng đã làm cho bầu trời tách ra xa mặt đất và vì vậy mà từ đó bầu
    trời rất cao.
    - Mày có thấy trời cao lắm không? Người Di-gan đưa tay lên, hỏi Kalo Dant.
    Chỉ có chim mới bay xa được như vậy. Và ngay chim cũng sẽ gãy cánh khi
    đụng vòm trời.
    Kalo Dant nằm ngửa trên cỏ, nhìn trời, nhai một cọng cỏ và nghĩ: Nhất định
    là trời cao lắm. Nhưng có những ngọn núi cao đến nỗi đỉnh núi khuất trong
    mây. Nếu mình leo lên núi, đầu mình có lọt vào các thế giới phía trên
    không? Anh thấy ý nghĩ đó hoàn toàn hợp lý. Anh không nói với ai hết và
    quyết định tự đi tìm một ngọn núi cao, leo lên núi và xem có thể tới thế giới
    kia không.
    Anh gói ghém áo quần, lẻn ra khỏi trại và đi về phía một ngọn núi cao mà
    đỉnh núi khuất trong mây. Tới chân núi, anh bắt đầu leo lên. Sườn núi dốc
    đứng, Kalo Dant nhảy qua những tảng đá và rãnh núi như một con sơn
    dương vì anh còn trẻ và nhanh nhẹn.
    Khi đã lên rất cao, anh nhìn lại mình và thấy sương trắng bao phủ tới thắt
    lưng. Chắc chắn là anh đã ở trong mây? Anh giang tay ra, hy vọng sờ thấy
    vòm trời, nhưng tay anh không đụng cái gì cứng chắc cả. Vì sương mù

    không cho anh nhìn thấy rõ, anh sợ sẽ rơi xuống vực nên quyết định nghỉ
    ngơi một chút. Anh ngồi xuống đất, rồi anh ngủ.
    Khi anh thức dậy, sương mù đã tan. Nhưng nếu cảnh vật mà Kalo Dant nhìn
    thấy đúng là một thế giới khác, thì thế giới đó rất trống trải và rất buồn.
    Không có cây cối, không có bụi rậm, không có cả một đóa hoa nhỏ - chỉ có
    những đỉnh núi nhọn và những mỏm đá đen sì và trần trụi.
    Anh đứng dậy để đi xa thêm chút nữa thì bỗng anh thấy một cái cây! Dầu
    sao đi nữa, cũng có cái gì mọc được ở đây chớ! Nhưng cái cây này lạ quá!
    Nó mảnh khảnh, vươn thẳng lên trời. Kalo Dant ngẩng đầu nhìn nhưng
    không thể nào thấy ngọn cây. Không thế nào biết được cây này có lá hay
    nhánh không. Mình sẽ leo lên - Kalo Dant tự nhủ.
    Nói là làm. Kalo Dant leo, leo mãi. Rồi anh mệt, anh dừng lại một lúc để thở.
    Anh ngẩng đầu lên. Quả thật trời gần như ở sát tầm tay anh. Nhưng anh vẫn
    không thấy ngọn cây. Ngược lại, anh thấy một thứ khác. Ngạc nhiên, anh
    chớp mắt, giụi đôi mắt đỏ hoạch và gần như mù vì mặt trời có vẻ sáng rực
    sát bên đầu anh; nhưng anh vẫn thấy vật đó. Đó là... một chiếc dép!
    Một chiếc dép bình thường nhất, cũ mèm và méo mó. Nó chỉ treo lơ lửng
    trong không khí hay được móc vào một vật gì? Không, chiếc dép đó xỏ trong
    một bàn chân, một bàn chân người, một bàn chân đen đủi và trần trụi, giống
    bàn chân của Kalo Dant như hai anh em.
    Anh ngẩng đầu cao hơn nữa và thấy một người Di-gan ngồi trong không khí.
    Khám phá đó làm anh yên lòng và anh nhăn mặt một cách thân thiện để chào
    người đồng hương. Người Di-gan kia toét miệng ra cười và nói:
    - Kalo Dant, không sớm lắm đâu. Ta đã tưởng rằng không bao giờ anh tới
    đây được.
    - Ủa, ông biết tôi sao?
    - Nhất định rồi, vì ta đợi anh mà.
    - Để làm gì?
    - Ồ… ta biết rằng anh đã có ý định đi thăm thế giới ở phía trên chúng ta và ta
    đã quyết định giúp anh.
    - Tại sao vậy? Kalo Dant không ngớt ngạc nhiên.

    Người kia trả lời khô khan:
    - Trông chừng để anh khỏi té gãy cổ thì vẫn hơn. Thật ra ta là thần hộ mạng
    của anh.
    - Tốt quá! Vậy cánh của ông đâu?
    - Chúng ta, thần hộ mạng của người Di-gan, chúng ta không có cánh trên vai
    như thần hộ mạng của người khác - thiên thần đen giải thích. Chúng ta có
    cánh ở chân.
    Kalo Dant tò mò nhìn bàn chân trong chiếc dép; anh chỉ nhận thấy rằng chân
    của thiên thần mà như thế thì dơ quá chớ không thấy gì khác hơn.
    - Cánh của ta đó!
    Thiên thần đen đong đưa chiếc dép trên ngón chân cái. - Đây không phải là
    một chiếc dép tầm thường, dầu trông nó chẳng ra gì... Ta đã mang nó dễ đến
    hai ngàn năm rồi, nên nó hơi cũ. Nhưng đây là một chiếc dép thần, ta muốn
    đi đâu nó đưa ta tới đó, trên trời, dưới đất, và nó đi nhanh hơn chim.
    - Có thể được việc cho tôi lắm - Kalo Dant nói và thở dài.
    - Ta sẽ cho anh mượn chiếc dép này - thiên thần nói. Nhưng anh phải hứa
    với ta một điều. Ta muốn anh cỡi dép ra và ném nó đi ngay khi anh tới thế
    giới khác. Không có chiếc dép này, ta không làm việc được.
    Kalo Dant vồn vã hứa ngay.
    Thiên thần đen đưa chân ra, bảo Kalo Dant tháo dép và mang vào chân anh.
    Vừa xỏ chân vào dép, Kalo Dant cũng bắt đầu đi lên! Anh di lên nhanh
    không kịp thở... Đột nhiên, anh dừng lại. Anh cảm thấy đất liền dưới chân.
    Một lúc sau, anh thấy nhiều người từ bốn phía chạy tới gặp anh... Đó là
    những người Di-gan. Mắt của họ đen, tóc quăn thành lọn, và có nhiều trẻ
    con.
    Kalo Dant yêu trẻ con. Anh lục túi để tìm một viên kẹo còn sót lại, một chiếc
    nút áo đỏ hay xanh, hoặc ít ra một mẩu giấy nhỏ... Nhưng không có gì hết.
    Anh bỗng nhớ lời hứa với thiên thần. Anh nhanh nhẹn cởi dép và vất nó đi.
    Bọn trẻ con la hét, vui mừng và nhào lên chiếc dép vì tưởng anh cho chúng
    món đồ chơi. Nhưng chiếc dép thần tuột khỏi những bàn tay nhỏ bé nâu sẫm

    như một con rắn và biết mất trong nháy mắt.
    Bọn trẻ con thất vọng. Kalo Dant muốn giải thích sự thần diệu của chiếc dép
    cho chúng hiểu, nhưng anh nhận thấy chúng không hiểu được lời anh.
    Những người Di-gan vây quanh anh cũng nói một thứ tiếng mà anh không
    hiểu. Nhưng may mắn là họ rất dễ thương. Họ vỗ vai anh, cười với anh và,
    cuối cùng, họ kéo anh đi.
    Họ dừng chân trước một căn chòi gỗ nhỏ giữa một khu vườn cũng nhỏ xíu.
    Một ông già Di-gan ngồi trên một chiếc ghế dài. Ông hẳn phải già lắm, vì
    mặt ông đầy những vết nhăn sâu và da ông giống như một tấm giấy vàng úa.
    Tóc và râu ông dài, trắng như sữa, nhưng trong mắt ông long lanh ngọn lửa
    trẻ trung. Khi những người Di-gan dừng trước mặt ông, ông đứng đậy, mỉm
    cười và nói:
    - Khách lạ, mừng anh đã tới đây.
    - Ồ, ông biết tiếng nói của tôi? Kalo Dant rất xúc động.
    - Ta sống được bao nhiêu tuổi thì nói được bấy nhiêu thứ tiếng - ông già trả
    lời. Và vì ta đã chín mươi chín tuổi, ta cũng nói được chín mươi chín thứ
    tiếng. Trừ một thứ tiếng mà ta chưa biết, những thứ tiếng nói này là toàn bộ
    tiếng nói trong bảy thế giới.
    - Và tiếng nói mà ông chưa biết đó là thứ tiếng nói nào?
    - Tiếng nói của loài chim. Đó là tiếng nói hay nhất và khó nhất. Trong một
    năm nữa, khi ta được một trăm tuổi, ta cũng sẽ biết tiếng nói của chim. Còn
    bây giờ, hãy cho ta biết anh từ đâu tới.
    Kalo Dant thật thà cho biết nguyên quán và phương tiện đã đưa anh tới đây.
    Khi anh nói xong, ông già nói:
    - Hiếu Kỳ là bậc đầu tiên của cái thang có tên là Kiến thức. Vì anh đã tới
    đây, anh hãy cố gắng học một thứ gì đó.
    - Rất sẵn lòng - Kalo Dant trả lời. Và tôi tin rằng ông là người có thể dạy tôi
    được nhiều chuyện. Tôi có thể ở với ông một thời gian không? Đừng sợ gì
    cả, tôi không phải là miệng ăn vô dụng, tôi sẽ làm việc.
    Ông già bằng lòng nên Kalo Dant ở lại nhà ông.

    Sáng hôm sau, Kalo Dant thấy trong sân không còn nhiều củi lắm. Anh đề
    nghị ông già để anh vào rừng đốn củi.
    - Không đơn giản vậy đâu, cậu nhỏ - ông già nói. Cậu phải học tiếng nói của
    cây cối.
    - Cây cối cũng có tiếng nói ư? Kalo Dant hết sức ngạc nhiên.
    - Hẳn nhiên, hẳn nhiên; nhưng tiếng nói đó im lặng lắm nên người ta không
    nghe được. Một số cây nói vì chúng đang sống. Những cây khác không nói
    nữa - đó là những cây chết mà chúng ta có quyền đốn. Ta sẽ theo cậu vào
    rừng để chỉ cho cậu cây nào đốn được và cây nào phải để cho nó mọc.
    Họ đi vào rừng. Ông già Di-gan nói đúng! Khi ông nói với cây, một số trả
    lời ông, một số im lặng. Những cây không nói bị Kalo Dant đốn hạ, và trong
    khi anh làm việc với chiếc búa, ông già dạy anh tiếng nói của cây.
    Kalo Dant sống ở nhà ông già Di-gan được một năm; anh đã học được nhiều
    điều. Một hôm, ông già nói với anh:
    - Kalo Dant, cái gì cậu đã học được, từ nay trở đi cậu đã biết rõ. Tôi không
    giúp gì cho cậu được nữa, vì giờ cuối cùng của tôi đã tới. Hôm nay tôi được
    một trăm tuổi và bây giờ tôi biết tiếng nói thứ một trăm và cuối cùng - tiếng
    nói của loài chim. Cậu phải rời khỏi nơi đây và trở về nhà.
    Kalo Dant buồn lắm.
    - Làm sao tôi trở về được? Vì tôi đã tới đây nên đường sẽ ngắn hơn nếu tôi
    đi thăm những thế giới phía trên chúng ta. Tôi không muốn trở về trước khi
    thấy hết các thế giới đó. Ông không thể khuyên tôi một lời cuối cùng sao?
    Làm thế nào đi tới các thế giới kia?
    - Tại sao lại không được? Ông già trả lời. Ta rất vui lòng khuyên cậu một lời
    cuối cùng, nhưng ta không biết nó có ích gì cho cậu không. Nếu cậu đi qua
    khu rừng có cây sống và cây chết, cậu sẽ gặp một bãi cỏ. Cậu ngồi đó và
    chờ. Nhưng ta cho cậu biết rằng nơi đó hoang vu và hiếm có người qua lại.
    Tuy nhiên, khi cậu thấy có người tới, chắc chắn người đó chỉ được cho cậu
    cách đi tới các thế giới khác.
    Kalo Dant nồng nhiệt cảm ơn ông già, từ giã ông và ra đi. Anh qua khỏi khu
    rừng, tới bãi cỏ, ngồi xuống và đợi. Nhưng không có ai tới. Đêm xuống,
    Kalo Dant nằm ngủ trên cỏ. Sáng ra, anh thức dậy, nhưng vẫn không có ai

    tới. Anh tiếp tục chờ hết ngày, vẫn không thấy người nào. Hôm sau cũng
    vậy. Ngày thứ ba, Kalo Dant đói gần chết. Anh thích thà chết hơn trở về tay
    không. Anh lại nằm lên cỏ và nhắm mắt. Bỗng anh nghe tiếng nói trên đầu:
    - Kalo Dant, đứng dậy!
    Anh hoảng hốt, đứng bật dậy và thấy một ông già cao lớn vận quần áo trắng,
    râu dài và cũng bạc trắng. Thấy ông, Kalo Dant vừa sợ vừa kính trọng. Anh
    quì xuống và cúi đầu.
    - Thế ra anh đã có ý định đi thăm hết các thế giới của ta - ông già nói giọng
    nghiêm khắc. Tên phàm phu khốn kiếp, ngươi không nghĩ rằng sở dĩ ta đã
    ngăn cách các thế giới ra để những người phàm tục các người khỏi đâm sầm
    vào nhau, là vì ta biết ta phải làm gì sao?
    Lúc đó Kalo Dant hiểu rằng anh đang ở trước mặt đấng Sáng tạo ra bảy thế
    giới. Anh nín thinh một lúc rồi nói:
    - Thưa Đức Ông, tính tò mò xấu lắm... Nó giống như khát nước. Nếu người
    ta không muốn chết khát, người ta phải đào giếng. Nhiều người khôn lanh,
    họ biết ngay chỗ đất nào có nước, và họ có dụng cụ đào đất... Nhưng, những
    người khác thì khờ khạo, họ không biết gì hết và không có dụng cụ. Nhưng
    họ cũng khát nước. Nếu họ không có dụng cụ, họ cũng bới đất bằng tay
    không.
    - Nói hay lắm, Kalo Dant - Thượng đế Nhân từ nói. Đúng là người phàm các
    ngươi rất tò mò, nhưng các ngươi có lý. Ai không hỏi gì hết thì cũng không
    học được gì hết; ai không tìm kiếm thì không gặp... Ngươi đã hỏi và đã tìm
    kiếm. Nghe cho kỹ những lời ta sẽ nói và suy nghĩ trước khi trả lời. Ta cho
    phép ngươi đi thăm bảy thế giới, nhưng ta sẽ không giúp ngươi trở về nhà.
    Khi đã tới đó rồi, ngươi phải xoay sở một mình. Bằng lòng không?
    - Con bằng lòng.
    Thế là Thượng đế cất tay lên. Kalo Dant bay lên không, càng lúc càng xa,
    càng lúc càng cao.
    Cứ bay như vậy, anh tới thế giới thứ ba. Anh đi ngang đi dọc một thời gian,
    nhìn kỹ nó, nhưng thấy ngay là nó không mấy khác thế giới thứ nhất và thứ
    hai. Anh chỉ có cảm giác là thế giới thứ ba này ít người ở hơn. Ít khi anh gặp
    người qua lại trên đường đi. Khi tới thế giới thứ tư, anh thấy nó còn vắng vẻ
    hơn nữa. Ở thế giới thứ năm và thứ sáu, anh biết chắc rằng một thế giới càng

    cao, càng có ít người ở.
    Sau hết, Kalo Dant tới thế giới thứ bảy và cuối cùng. Anh không gặp người
    nào ở đó cả. Thế giới này có núi non, có những mỏm đá hoang vu và những
    khu rừng rậm chạy dài mút mắt và những bãi cỏ xanh tươi, trên đó có những
    bầy cừu gặm cỏ, được những đàn chim đủ màu sắc canh chừng. Kalo Dant
    không thấy chim nhiều như vậy ở bất cứ thế giới nào phía dưới. Và cũng
    nhiều côn trùng. Có những đám mây côn trùng bay gần sát mặt đất, kêu vo
    ve và chích dữ dội, đến nỗi anh không còn sức xua đuổi chúng.
    Anh tự nhủ là không muốn ở lại đây lắm và bỗng anh nhận ra rằng anh
    không biết làm cách nào đi khỏi nơi này. Trời nóng. Mặt trời lơ lửng rất gần
    đầu anh và chiếu sáng dữ dội nên cuối cùng anh phải cởi áo ra. Một lúc sau,
    anh cởi bỏ hết quần áo. Trần truồng như lúc mới sinh ra, anh nằm dài dưới
    bóng một cái cây lớn.
    Bỗng anh có cảm giác là trời tối sầm lại. Anh ngước đầu lên và thấy một
    đám mây đỏ sẫm bay ngang qua quả cầu lửa. Trời sắp mưa - anh tự nhủ và
    cảm thấy nhẹ nhõm.
    Quả nhiên, một lúc sau, anh thấy giọt mưa đầu tiên đập vào má. Nhưng thứ
    mưa này kỳ lạ quá? Nước mưa nóng đến nỗi Kalo Đant suýt bị luộc chín.
    Anh chồm dậy để tìm một chỗ trốn trận mưa nóng bỏng. Cái cây mà anh
    tránh nắng có tàng rất rậm. Anh leo lên cây, nấp trong tàng lá của nó. Bỗng
    anh nghe tiếng chiêm chiếp như than van. Anh nhìn lên ngọn cây và thấy
    một tổ chim lớn.
    Chắc là những con chim non đáng thương đang khóc – Kalo Dant thương
    hại, nghĩ thầm. Cơn mưa lửa này sẽ giết chúng. Anh leo lên và thấy trong tổ
    có bảy con chim non tuy đã khá lớn nhưng chưa mọc lông. Anh bọc tổ chim
    trong áo, ngồi co trong tàng cây, chờ cho mưa tạnh.
    Trận mưa chấm dứt, Kalo Dant giơ tay toan lấy áo lại thì thấy một con chim
    lớn lông đen bay vòng trên ngọn cây. Cánh của nó rộng đến nỗi che khuất
    hết ánh nắng. Con chim đậu bên tổ và nói tiếng người:
    - Cám ơn anh đã cứu các con tôi. Anh đã tới xứ của loài chim, và tôi là vua
    chim. Tôi có thể làm gì để đáp ơn anh?
    - Cách tốt nhất là cho tôi biết làm sao đi khỏi chỗ này. Anh có thể chở tôi tới
    một trong các thế giới phía dưới, nơi có loài người sính sống không?

    - Rất rủi là không được - Vua chim nói. Nhưng tôi có thể cho một thuộc hạ
    chở anh đi. Đó là con rồng Charkagne. Leo xuống đất đi, tôi sẽ dẫn anh gặp
    nó.
    Khi Kalo Dant xuống tới đất, vua chim bay vòng trên đầu anh và nói:
    - Anh hãy rứt một chiếc lông đuôi của tôi.
    Kalo Dant rứt một chiếc lông và vua chim bay lên cao, chỉ đường cho anh.
    Kalo Dant tới trước một hòn núi. Trên cánh đồng, một đàn cừu gặm cỏ. Vua
    chim đáp xuống đất và nói:
    - Đây là núi muối. Trong ruột núi này có một cái hang và Charkgagne sống ở
    đó. Đàn cừu anh thấy đây là của nó. Anh hãy đi tới hang và gọi tên
    Charkagne. Khi nó đi ra, anh ra lệnh cho nó giết hết đàn cừu. Kế đó, anh lột
    da, móc ruột, cắt khúc và muối thịt cừu. Rồi anh vào rừng, kiếm gỗ đóng hai
    chiếc thùng lớn. Anh bỏ đầy thịt muối vào một thùng, thùng kia anh đựng
    nước trong. Anh máng hai thùng trên một chiếc đòn dài và đặt lên gáy của
    Charkagne, còn anh thì ngồi giữa chiếc đòn. Và Charkagne sẽ đưa anh tới
    các thế giới phía dưới, ở bất cứ chỗ nào anh muốn.
    - Tới cả thế giới thấp nhất chớ? Kalo Dant hỏi. Anh đã đi khá nhiều nên
    muốn trở về nhà.
    - Vâng, tới cả thế giới thấp nhất. Nếu con rồng không chịu nghe lời, anh cho
    nó thấy chiếc lông của tôi, hoặc dùng chiếc lông đánh nhẹ để sai khiến nó.
    Nói xong, vua chim từ giã Kalo Dant rồi bay đi.
    Kalo Dant đi tới hang núi và gọi tên con rồng Charkagne. Con rồng phóng
    mình ra cửa hang. Trông nó rất dễ sợ. Nó dài ít nhất năm thước từ đầu tới
    đuôi và mũi nó phun ra lửa. Từ trước tới giờ chưa có con rồng nào sống
    trong thế giới chúng ta và nếu không có Kalo Dant thì có lẽ không có con
    rồng nào tới đây.
    Khi anh chàng Di-gan thấy Charkagne, anh rất sợ. Phải nói rằng con rồng
    trông không đẹp mắt chút nào. Hơn nữa, nó không có vẻ vui lòng. Nhưng khi
    nó thấy chiếc lông chim, nó lễ phép nói:
    - Tôi sẵn sàng phục vụ anh. Tôi xin chờ lệnh.

    Kalo Dant ra lệnh cho nó làm như vua chim đã nói. Anh giúp nó hạ thịt bầy
    cừu và hai bên trở thành bạn thân. Khi đã có đủ thịt dự trữ, Kalo Dant đóng
    hai cái thùng, một thùng đựng đầy thịt và thùng kia đựng nước. Rồi anh ra
    lệnh cho con rồng mang anh xuống thế giới thấp nhất.
    - Nơi đó xa lắm - con rồng rít lên phản đối. Thế là Kalo Dant lấy chiếc lông
    đánh nhẹ lên lưng nó. Con rồng lập tức trở nên ngoan ngoãn và cả hai lên
    đường.
    Đường xa thật. Thoạt tiên, con rồng phải đi qua những đoạn đường dài phân
    cách các thế giới; kế đó, mỗi lần đi qua một thế giới nó phải mất thì giờ tìm
    trên các vòm trời một kẽ hở do một hòn núi cao nào đó chọc thủng. Rất may
    là có đủ thịt và nước, vì con rồng cứ đói và khát luôn. Kalo Dant phải bốc
    một miếng thịt trong thùng và đút vào miệng nó, hoặc nghiêng chiếc thùng
    kia cho nó uống nước.
    Khi hai chiếc thùng đã rỗng, Charkagne bắt đầu gây sự. Nó vẫy đuôi càng
    lúc càng nhiều hơn; Kalo Dant phải hết sức khốn đốn mới không rơi khỏi
    lưng nó. Khi anh hiểu Charkagne cố ý làm vậy, anh đâm sợ. Rồi anh nhớ tới
    chiếc lông của vua chim. Anh lấy ra và đánh nhiều lần lên lưng con rồng.
    Charkagne lại trở nên ngoan ngoãn lập tức và tiếp tục bay thẳng.
    Nhưng chuyện gì cũng có lúc kết thúc, và một hôm, khi Kalo Dant nhìn
    xuống dưới, anh thấy một nơi mà anh nhận ra ngay. Đó là nơi anh bắt đầu
    leo lên núi. Khi Charkagne đáp xuống chân núi, Kalo Dant thở dài nhẹ
    nhõm. Anh nói với con rồng:
    - Cám ơn. Chúng ta đã về tới nhà.
    - Anh chỉ lo cho anh thôi - con rồng nổi khùng. Anh về tới nhà anh. Nhưng
    tôi thì không.
    - Thế thì sao? Bây giờ mày chỉ phải trở về và mọi chuyện sẽ ổn thỏa.
    - Ừ, nhưng làm sao trở về?
    - Coi, mày có cánh và mày sẽ tìm được đường về:
    Charkagne hỏi:
    - Anh có cho tôi thịt và nước để ăn, uống dọc đường không?

    Kalo Dant thò tay gãi gáy. Tìm đâu ra số thịt mà Charkagne cần ăn dọc
    đường? Trong thế giới trần gian của chúng tao thịt không dễ kiếm như ở thế
    giới của nó. Trong thế giới của Kalo Dant, tất cả gia súc là của dân quê, và
    người dân quê không cho không gia súc. Khi những người Di-gan nghèo
    thỉnh thoảng cuỗm vài con cừu, nông dân đẩy họ ra tòa ngay. Và họ sẽ làm
    gì nếu Kalo Dant trộm khá nhiều gia súc của họ để con rồng ăn suốt cuộc
    hành trình dài? Một lúc sau, anh nói:
    - Mày đợi tao ở đây. Tao sẽ đi tìm người nhà và xem có cách nào cung cấp
    thịt cho mày không.
    Charkagne không bằng lòng:
    - Tôi không muốn ở đây lâu một mình, vì tôi không thấy thoải mái chút nào
    ở thế giới này. Hơn nữa, tôi đang đói đến nỗi có thể ăn hết ngay cả một đàn
    cừu.
    - Mày phải kiên nhẫn một chút. Mày thấy ở đây là núi, trong núi có một cái
    hang. Tao sẽ đưa mày tới đó và mày phải ngoan ngoãn chờ tao trở lại. Nhất
    là đừng ra khỏi hang, vì mày sẽ làm dân chúng sợ.
    Charkagne vẫn không nguôi giận. Kalo Dant lấy chiếc lông dọa nó. Con
    rồng đi về nằm trong hang và hứa chờ Kalo Dant trở lại.
    Làm sao Kalo Dant giữ được lời hứa? Chuyện sau đây sẽ cho bạn biết.

    Charkagne làm chuyện dại dột
    Khi trang trại Di-gan người ta biết Kalo Dant đi du lịch bảy thế giới phía trên
    đã trở về, mọi người đổ xô tới đón anh. Những cuộc vui, những câu hỏi,
    chuyện trò kể lể diễn ra không dứt. Những đống lửa cháy rất khuya, và Kalo
    Dant kể cho đồng bào mình nghe những chuyện anh đã gặp. Anh kể hết, có
    lẽ anh còn thêm thắt nữa, nhưng anh không nói gì về Charkagne. Anh cho
    chuyện trở về may mắn là nhờ trí khôn của anh và vì anh không nói tới con
    rồng, ta không nên ngạc nhiên khi anh cũng hơi quên nó. Nhưng khoảng một
    tuần sau, anh cảm thấy có chút hối hận. Charkagne phải nghĩ sao về anh? Có
    thể chẳng có gì cả, vì trong thời gian đó chắc con vật tội nghiệp đã chết đói.
    Nhưng trong chuyện này Kalo Dant có thể làm gì được. Những cuộc vui kéo
    dài đã vét sạch những tủ đồ ăn trong trại. Sau những cuộc vui như vậy, người
    Di-gan lúc nào cũng phải tiết kiệm khá lâu.
    Nhưng Kalo Dant lo lắng là sai. Đột nhiên, những tin tức lạ lùng bắt đầu lan
    truyền trong vùng lân cận. Người ta nói ở dãy núi kế bên có một con quái vật
    chưa ai biết là con gì; ban đêm nó bắt trộm gia súc trong chuồng có rào.
    Khi Kalo Dant nghe tin đó, anh hiểu ngay là chuyện gì. Anh cũng thấy hơi
    nhẹ nhõm khi không phải hối hận vì cái chết của con rồng. Nhưng mặt khác,
    nếu các chủ nông trại biết chính anh đã đưa con rồng háu ăn tới xứ này thì sẽ
    không dễ chịu lắm. Anh nghĩ, con rồng có xoáy của họ vài đầu gia súc thì
    cũng không đáng ngạc nhiên. Họ có khá nhiều. Và dầu sao thì nó cũng phải
    ăn.
    Nhưng rồi sau đó có những tin đáng ngại hơn. Quái vật không chỉ bắt gia
    súc; người ta nói nó đã bắt con cái của nông dân. Nó đã bắt năm đứa trẻ,
    không ai biết nó đem đi đâu. Như vầy thì không được - Kalo Dant nghĩ thầm.
    Mặc kệ gia súc, nhưng trẻ con thì quá lắm, dầu có phải là người Di-gan hay
    không. Anh không chịu được sự tàn ác như vậy.
    Anh vùng dậy và siết chặt chiếc lông đuôi của vua chim trong túi, anh đi tới
    cái hang của Charkagne. Tới nơi, anh kêu tên con rồng và cái đầu gớm ghiếc
    của nó xuất hiện ngay ở cửa hang, giữa các tảng đá. Khi con rồng nhận ra
    Kalo Dant, nó chớp mắt ngạc nhiên:
    - Anh đó à? Anh có đem gia súc tới như đã hứa không?
    Tại sao tao phải đem gia súc tới khi mày đã không ngần ngại tự tìm kiếm
    lấy?

    Con rồng không tìm cách chối tội. Nó nói:
    - Hẳn nhiên rồi, và tại sao lại không như vậy? Tôi phải chịu chết đói sao?
    - Tao muốn cung cấp gia súc cho mày lắm - Kalo Dant nói dối.- nhưng
    không làm được. Và giờ tao không bằng lòng mày. Mày đã làm gì các đứa
    trẻ?
    - Những đứa trẻ nào? Con rồng làm bộ ngây thơ, nhưng mắt nó chớp một
    cách đáng ngờ.
    Kalo Dant lấy chiếc lông chim ra và nói:
    - Mày biết những đứa trẻ nào rồi. Khi mày chỉ bắt gia súc, tao đã làm ngơ.
    Nhưng khi mày ăn thịt trẻ con, tao không chịu được đâu.
    - Nhưng ai nói với anh rằng tôi đã ăn thịt chúng? Con rồng hỏi, giọng tức
    giận.
    - Vậy thì chúng ở đâu?
    - Anh tới mà xem - con rồng nói và tránh ra một chút để Kalo Dant vào
    hang.
    - Kalo Dant vào và thấy một cửa hang nhỏ nữa đáy hang, có ánh sáng ban
    ngày lọt vào.
    - Chúng đang ở đó - con rồng nói.
    Nhưng Kalo Dant đã nghe tiếng chúng rồi và rất ngạc nhiên.
    Anh nhìn vào và thấy ba bé trai và hai bé gái đang chơi giỡn trên cỏ, giữa
    những tảng đá cao che chắn xung quanh. Chỗ đó giống như một cái vực sâu
    mà cửa ngõ duy nhất phải đi qua cái hang của con rồng. Khi thấy Kalo Dant,
    bọn trẻ con bỏ chạy tứ tán.
    ''Thế đấy. Thật đẹp mặt cho mình - Kalo Dant nhủ thầm. Chúng không sợ
    con rồng còn mình thì làm chúng hoảng hốt.'' Anh ngồi xổm, ngẩn ngơ, nhìn
    bọn trẻ mà không nói được tiếng nào. Khi thấy anh không có ý làm hại
    chúng, chúng bạo dạn trở lại và tới gần anh.
    - Chú muốn gì, chú Di-gan? Đứa con trai lớn nhất hỏi.

    - Tôi muốn cứu các cháu - Anh trả lời.
    - Tại sao vậy? Đứa bé ngạc nhiên.
    - Các cháu không muốn về nhà sao? Các cháu không sợ con rồng đã bắt các
    cháu sao?
    - Chúng cháu không sợ nó đó là một con vật dễ thương - thằng bé nói.
    - Nó dùng đuôi tung hứng chúng cháu - một đứa khác nói thêm:
    - Nó chơi với chúng cháu và chúng cháu muốn gì nó cũng đem tới cho - đứa
    thứ ba nói.
    - Nó đem cho chúng cháu trái cây và cả khoai lang, rồi nó phun lửa để chúng
    cháu nướng khoai - một bé gái giải thích.
    Nghe chúng nói, anh đành nín lặng. Con rồng ở một góc hang nhăn nhó vui
    mừng. Sau cùng, Kalo Dant quát to:
    - Nhưng tại sao mày bắt chúng?
    - Vì ở một mình làm tôi nhớ nhà - con rồng nói.
    Kalo Dant quay lại các đứa trẻ:
    - Các cháu hư và bất hiếu lắm. Các cháu vui chơi với con rồng và vì thế mà
    không biết cha mẹ các cháu khóc ở nhà vì họ nghĩ là các cháu đã gặp tai họa.
    Bé gái nhỏ nhất rưng rưng nước mắt:
    - Tôi muốn về nhà với mẹ - nó thút thít.
    - Tôi cũng vậy - đứa con gái kia cũng khóc.
    - Chỉ cần nói với cha mẹ chúng cháu là chúng cháu không sao cả - một đứa
    con trai nói.
    - Không, các cháu nên theo tôi, tôi sẽ dẫn các cháu về nhà - Kalo Dant cương
    quyết.
    - Tôi không muốn anh đem chúng đi đâu - con rồng phản đối.

    - Mày không muốn hả? Kalo Dant nổi giận, lấy chiếc lông dọa nó. Bọn con
    nít là của cha mẹ chúng. Ở lại đây chúng sẽ ra sao? Chúng còn phải đi học.
    Nhưng chúng cháu không muốn đi học - đứa con trai lớn nhất nói.
    - Kalo Dant giận như điên:
    - Được được, nếu muốn vậy thì cứ ở lại đây. Còn tôi, tôi sẽ đi tìm cha mẹ các
    cháu, cho họ biết các cháu đang ở đây và các cháu không muốn đi học. Họ
    cứ tự tới tìm các cháu.
    Anh quay lưng, đi ra cửa hang. Con rồng lếch thếch đi theo. Nó năn nỉ:
    - Dễ thương một chút đi, Kalo Dant. Để mấy đứa bé này ở lại với tôi. Tôi
    cần có người để thỉnh thoảng nói chuyện. Tôi không thể sống một mình ở
    đây.
    - Không - Kalo Dant ngắt ngang. Tao sẽ tống cổ mày về nhà mày. Bây giờ
    tao biết chỗ tìm gia súc cho mày ăn trên đường về.
    Anh về làng, thẳng tới nhà các trại chủ mất con. Đó là những người giàu
    nhất vùng. Kalo Dant cho mời chủ nhà tới và nói:
    - Tôi biết con các ông ở chỗ nào. Nếu tôi cho các ông biết thì mỗi người có
    cho một con bò cái tơ không?
    Các trại chủ bằng lòng. Kalo Dant nói với họ là một con rồng đã bắt các em
    bé và nhốt chún...
     
    Gửi ý kiến

    Đọc sách cho tâm trí cũng cần như thể dục cho cơ thể.

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG THCS VŨ HỮU - BÌNH GIANG - HẢI DƯƠNG !